Reflecting on Trading Places – Director Nguyen Dang

Tags

, , , , , ,

~English below~

Ban đầu, điều gì khiến bạn có ý định thực hiện một series về các tòa chung cư cũ ở Sài Gòn?

Lúc đầu, tôi nảy ra ý tưởng này từ một góc nhìn hoàn toàn cá nhân: Tôi lớn lên trong những lời kể của mẹ tôi về Sài Gòn ngày xưa. Mẹ sống qua thời chiến nhưng trong mắt bà, Sài Gòn ngày ấy thật đẹp và yên bình. Trong những câu chuyện của mẹ luôn có những chi tiết nhỏ, như độ dốc của con đường mà ngày ngày mẹ đạp xe đi học, con hẻm nơi mẹ nói tạm biệt người bạn rời khỏi đất nước vào những ngày hỗn loạn của tháng 4, 1975. Hình ảnh Sài Gòn  trước 1975 trong những chuyện mẹ kể hoàn toàn thiếu vắng mùi vị chính trị, và như thế là rất khác so với những hình dung tôi có được từ các sách lịch sử. Điều này khiến tôi thực sự hứng thú. Tôi đã nghĩ ngoài sách vở ra, lịch sử của một thành phố còn nằm trong những câu chuyện cá nhân nữa. Bởi vậy, khi Lilly – nhà sản xuất của series này, chia sẻ với tôi về làn sóng kinh doanh trong các chung cư cũ ở Sài Gòn, tôi thấy đây là một cơ hội để khám phá về “Sài Gòn xưa” lẫn “Sài Gòn đang thay đổi” ở một góc độ khác: Qua những câu chuyện cá nhân của mỗi người.

Trading Places có khởi đầu suôn sẻ không? Và có bài học nào thú vị bạn đã thu lượm được sau dự án này ?  

Đây là series đầu tiên tôi đạo diễn nên lúc đầu, tôi gần như không biết phải làm gì. Là người làm phim, không phải chỉ học cách dùng máy móc là đủ; bạn phải học, khám phá và rèn luyện một quy trình sáng tạo hiệu quả. Ai cũng có ý tưởng nào đó, người biết sử dụng máy quay và phần mềm dựng phim cũng không ít; điều quan trọng là cách bạn hiện thực hóa ý tưởng của mình. Tôi đã nhận ra rằng việc lên kế hoạch lúc ban đầu quan trọng như thế nào để có một quá trình làm phim suôn sẻ. Việc thiếu sự chuẩn bị bài bản và thiếu kinh nghiệm đã phức tạp hóa cả dây chuyền làm việc và khiến cả quá trình bị kéo dài. Tôi sẽ lập kế hoạch và chuẩn bị tốt hơn trong những dự án tiếp theo.

Bên cạnh đó, với Trading Places, tôi thử sức ở vai trò đạo diễn đồng thời làm cả quay phim và dựng phim. Việc làm nhiều vai trò trong cùng một dự án giúp tôi nhận ra dây chuyền giữa các vị trí, rằng kết quả làm việc của vị trí này ảnh hưởng lên vị trí khác như thế nào. Ví dụ, khi dựng phim, tôi nhận ra những chỗ mình cần cải thiện trong vai trò đạo diễn và quay phim.

Bạn đã chọn cách tiếp cận với đề tài này như thế nào? Có trải nghiệm thú vị hay câu chuyện hậu trường đáng nhớ nào xoay quanh những tòa chung cư mà bạn muốn chia sẻ không?

Trading Places được thực hiện theo cách làm phim tài liệu truyền thống: Đoàn làm phim chỉ là một nhóm nhỏ ít người với các thiết bị rất đơn giản. Như thế sẽ không làm ảnh hưởng tới không gian thân mật giữa người làm phim và các nhân vật. Hơn nữa, chúng tôi để cư dân kể câu chuyện của họ và những toà chung cư tự nói lên tiếng nói riêng của chúng, còn mình thì chỉ đóng vai trò lắng nghe và quan sát mà thôi. Các buổi đi thực địa đóng vai trò then chốt trong việc quyết định ai là nhân vật để theo đuổi và đâu là những chi tiết đắt giá để cho vào phim. Saigoneer đã giúp chúng tôi xác định góc nhìn câu chuyện cho từng toà nhà. Còn về phần ngôn ngữ hình ảnh, điều quan trọng là phải khám phá ra những nét đặc trưng của từng tòa nhà và cố gắng nắm bắt lấy “cái hồn” của chúng.

“Cái hồn” của một nơi chốn chỉ có thể hiện ra khi ta tập trung quan sát. Đôi khi, đó là ánh sáng tự nhiên trong một toà nhà, ví dụ như những vùng tối và độ tương phản (shadow và contrast) có sẵn ở Chung cư 14 Tôn Thất Đạm đã tạo chiều sâu cho hình ảnh của phim. Hoặc như hiệu ứng âm thanh từ thang máy cổ trong toà nhà 26 Lý Tự Trọng, âm thanh này rất thích hợp với những câu chuyện bí ẩn về lịch sử của toà nhà. Đôi khi, đó  lạilà một tấm bạt trên ban công hay cái túi nylon mà  chuyển động của chúng góp phần tạo nên nhịp điệu cho bản dựng.

RC147_TradingPlaces_NguyenHue_[MASTER]_Edit_003.00_03_33_22.Still023.jpg

Có những lần chúng tôi phải chờ đợi hàng giờ hoặc quay lại một địa điểm chỉ để bắt được những khung hình đúng ý muốn. Ví dụ như ở chung cư 42 Nguyễn Huệ, có một bà cụ hơn chín mươi tuổi, từng là đầu bếp cho các quan chức cấp cao sống trong toà nhà. Trong những chuyến thực địa, chúng tôi để ý rằng mỗi buổi sáng và buổi chiều hàng ngày, bà cụ lại được cháu trai dắt đi dạo. Chúng tôi đã nhất quyết đợi bà và sự kiên nhẫn đó đã đem lại kết quả :Khoảnh khắc bà cụ bước xuống các bậc thang và nhìn ra ngoài cửa sổ là một trong những khung hình tôi thích nhất trong tập phim. Tương tự là trường hợp của chú chó ở chung cư Tôn Thất Đạm. Ngay lần đầu bắt gặp chú với tác phong điềm tĩnh và tự tin như thể là đang bảo vệ của cả toà nhà, tôi đã quyết định rằng thành viên đặc biệt này của cộng đồng cư dân sẽ xuất hiện trong phim.

RC147_TradingPlaces_NguyenHue_[MASTER]_Edit_003.00_05_09_20.Still024

Và bây giờ, khi series đã được hoàn thành, bạn thấy mình đã biết thêm gì về Sài Gòn mà trước đây chưa biết?

Như đã nói, tôi cảm thấy bối rối trước sự mâu thuẫn giữa cái nhìn của mẹ tôi về thành phố này trước 1975 với những gì tôi đọc trong sách về cuộc chiến. Tôi cũng có ấn tượng như vậy về Caroline, người phụ nữ mang hai dòng máu Pháp – Việt đã sống cả tuổi thơ ở Sài Gòn (cô ấy xuất hiện trong tập phim về Chung cư 26 Lý Tự Trọng). Cô giải thích với tôi rằng vào thời chiến, Sài Gòn và vùng đất bao quanh là khu vực được bảo vệ; vẫn có những cuộc đánh bom nhưng chiến tranh ở đây không khốc liệt như ở các tỉnh thành khác. Sài Gòn cũng là nơi sống của các quan chức cấp cao và giới tinh hoa, nên thành phố này trật tự và có văn hóa cao. Thêm nữa, việc nói chuyện với cư dân trong các chung cư đã giúp chúng tôi biết thêm nhiều về quá khứ của những nơi đó. Có nghĩa là ngoài sách lịch sử ra, chúng tôi đã có được những góc nhìn cá nhân từ những con người đã chứng kiến lịch sử và đang trải qua hiện tại. Điều tôi học được là khi nói về lịch sử lẫn sự hiện đại hóa của một thành phố, có tầng tầng lớp lớp những yếu tố cần được xem xét. Ta phải thấy được yếu tố con người trong bức tranh toàn cảnh.

01

What fascinated you in the first place about making a series about old apartments in Saigon?

Initially, I came up with the idea in a very personal angle: I grew up listening to my mother’s stories of the Old Saigon. She lived through the war but in her eyes, Saigon back then was a beautiful and peaceful city. Her stories were always about small details, like the slope of the street where her bike passed by every day on the way to school, the alley where she said farewell to a friend who left the country in the chaos of April, 1975. What really fascinates me is the lack of political sense in her stories, which is very different from my view of Saigon before 1975 through historical books. I think a city’s history lies in personal stories as well. So when Lilly, the series’ producer, shared with me her interest in the trend of businesses popping up in the old apartment buildings of Saigon, I took it as a chance to discover the “Old Saigon” as well as the “Changing Saigon” in a different perspective, that is: through people’s personal stories.

Did you have a smooth start? And any interesting lessons along the way?

This is the very first series I directed so I was pretty clueless at the beginning. For filmmakers, it is not just about learning how to operate machines; you must learn, discover and practice an efficient creative process. Everyone has some idea and many people can use cameras and editing software, the keypoint is how you execute your idea in the right direction. I realized that planning in the beginning is necessary for a smooth execution. The lack of professional preparation and experience complicated the workflow and slowed down the whole process. I will make sure to plan and prepare better in future projects.

Besides, for Trading Places, I was director, shooter and editor at the same time. The experience of taking on a project in several creative roles helped me realize how the result of one position’s work would affect another position’s. For example, when the footage came into the editing stage, I realized what I should do better in directing and shooting.

TTD_04-1024x577

How did you choose your approach to the apartments? Did you have any interesting experiences or memorable behind-the-scenes stories from your time making the series?

For Trading Places, we followed the traditional way of documentary making: A small crew with minimal equipment which allow an intimate relationship between filmmakers and subjects. We let the residents tell their own stories and let the buildings speak in their own language, while we mainly acted as listeners and observers. Recce (scouting the location) plays an essential part in deciding who to follow and what would be the winning elements to the films. Saigoneer helped us to come up with a specific editorial angle for each building. In terms of visual storytelling, it was about exploring each location’s unique features and capturing the “vibe”.

The “vibe” of a location lies in things that are only visible to an observing eye. Sometimes it is the natural lighting inside a building, such as 14 Ton That Dam’s shadow and contrast that added depth to the film’s visuals. Or the mysterious sound effect created by the antique elevator in 26 Ly Tu Trong, that suited well with the myths surrounding the building’s history. Sometimes it is the movements of trivial things like an awning or a nylon bag that added rhythm to the edit.

RC147_TradingPlaces_NguyenHue_[MASTER]_Edit_003.00_03_33_22.Still023.jpg

There were times we had to wait for hours or re-visit a location just to get the shots we wanted. For instance, in 42 Nguyen Hue, there is a ninety-something year old woman that used to be a cook for high officials in the building. During the recces, I noticed that every morning and evening, her grandson would escort her for a walk. We were waited a lot for her and our patience paid off: The moment when she is walking down the stairs and looking out of the window is one of my favorite shots in the episode. The same goes to the dog at 14 Ton That Dam. From the first moment I saw him walking around with such calm and confident mannerism as if he was the guard of the whole building, I decided that this special member of the community should appear in the film.

RC147_TradingPlaces_NguyenHue_[MASTER]_Edit_003.00_05_09_20.Still024

 

Now that you’ve finished the series, what did you learn about Saigon that you didn’t know before?

Like I said, I was confused about the contradictions between my mother’s view of the city before 1975 and what I had read in books about the war. I got the same impression when we met Caroline, the French-Vietnamese lady who spent her childhood in Saigon (she is featured in the episode about 26 Ly Tu Trong). She explained to me that during the war, Saigon and the area around the city was a protective area; there were bombarding here and there but the war was much less intense here compared to what happened in the other places in the country. Saigon was also where all the high officials and elites lived, that made the city a more controlled and cultured place. Also, talking with residents in apartments let me know more about the past of those places –  We got personal views apart from views from historic books. Overall, what I learned is that there are many layers when talking about both the history and the modernization of a city. You need to see the human factor in the big picture.

01

The Making of Moonlighting

Tags

, , ,

…an interview with Dong On, Lead Filmmaker at RICE, the director of Episode 1, 2 and 3 of Moonlighting.

How did Moonlighting get started?

The idea came from Tuan, creative director of The Lab Saigon. It’s about Vietnamese artists who have their normal day jobs but at night they live in an alternative creative movement, creating artwork that speaks for their identity.

When we heard about the idea, we choose documentary as our approach. Since the series has a lot of experimental themes, this gave the filmmakers another set of challenges in storytelling and visual language creation.

How many people were involved in the making of this series?

We have around 6-7 main crew including producers, one composer and filmmakers.

How do you pick the character and what is your approach to create stories out of them?

We look for artists who are not only passionate but, more importantly, those who have a consistent premise for their work. We’re lucky to know Vicki, Nu, and Long, whose work reflects the consistency of core ideas despite varied methods in visualization. The third important aspect of their personalities that we featured is the amount of work they present show the discipline of real creatives: you must constantly produce work without relying on motivation.

My role as a filmmaker is to show that strength and to subtly educate others that great artists don’t develop from motivation but discipline and failure.

What did you do in the beginning before starting to shooting?

At that stage we decided not to set a specific look for the series yet but keep in mind that “this is going to look vivid”. So we set out to explore the so-called alternative life through the perspective of the chosen artists.

We start off with several conversations with Vicki, Nu, and Long so we can understand the personality, the motives, the medium they use & insights, the world they grew up from.

Basically to understand as much aspects as possible, the conversation can go on for days if the filmmaker engages the character in the right way.

What was the creative process of deciding the look for each episode?

In terms of visual language, from the filmmakers’ perspective, we researched and observed their world to come up with color choices. There is no heavy contextual meaning of the color look in Moonlighting, the chosen color palette is simply meant to elevate the mood & tone of the world the artists live in.

In the beginning we don’t quickly set an official color tone for every episode. Instead we dive in to understanding the art work they create, we listen to Vicki, Nu, and Long explaining the stories through every piece of work, we decide what pieces should be featured in the films, then set up a look for the film revolving around those work. That’s how we came up with the ‘rainy-Asheville’ kind of tone for Wii-ki, episode 1, while episode 2, Điiiiiiiiiiii, presents a monochromatic blue, Chaos’ world is more magenta driven.

At the end, the color grading process isn’t meant to build up the mood & tone from zero but to elevate the colors that are already in the shots, thus the effort to art direct during the shoot is important.

Besides live action shots & motion graphics material, how did you achieve the experimental b-roll in the series?

In episode Wii-ki, the story of the blue woman is made through online chat, we went through text conversation with Vicki and based it on the content to visualize it. We tried to find some easy-access physical objects like bubbles, crystals, kaleidoscopes, and experiment with different color fixtures and magnify by a 100mm macro lens.

When it comes to Điiiiiiiiiiiiiiii, the b-roll is a streak of light passing by, it’s simply done by having an LED wrapped in blue gel. This b-roll is meant for transitions between scenes. The more interesting shots, which we call an-island-in-the-glowing-lake, we create by putting a considerable amount of glitter in a tank of water, then we rigged a 30x30cm LED light on top shining straight down. The glitter movement was created by a drill.

How was your experience collaborating with artists as a filmmaker?

A filmmaker is much like an artist, both have creative points of view in storytelling and visual language, even personal preferences. During the process of making we often have contradictory ideas to do certain things in the edit, building the stories or making the motion graphics. My approach is to firstly understand my filmmaking craft, knowing why it should be cut or framed in this way and trying to explain it constructively, at the same time I also listen to the other’s opinions, find out why Vicki, Long & Nu need certain ideas to be translated in their ways, at the end we look at what’s best for the film to make the decision.

What else would you like to do in terms of creative collaboration?

There is a common misconception in creative collaboration particularly around discussing things, people tend to avoid collaborative discussions. I think what’s best for the work is not for one individual to decide but a team effort, I may have good ideas but the artist or producer can have better solutions, we choose to go for what’s best for the film. Thus we always try to keep egoism as low as possible. For me I prepare myself for art & design knowledge through actual studies and practices so that every filmmaking decision I make comes with technical & contextual points. I think this culture should be applied widely among Vietnamese creative individuals.

At the end, great work speaks for the creators.

What is the choice of equipment for this series?

We tried not to spend a fortune renting high-end equipment, in fact they weren’t necessary for our end goal. We used a wide range of tools we had or borrowed, from Canon to Sony cameras. Mostly Canon glasses, a few microphones. We also have support from Digipost Vietnam for the color grading in post. We believe good visuals can be told by decent tools, it is the knowledge of the filmmakers in the use of colors and compositions that tells a story.

Tools used in creating Moonlighting:

Canon 7D

Canon 5D Mark III

Canon C100 Mark II

Blackmagic Pocket Cinema Camera

Blackmagic Ursa Mini 4K

Sony A7SII

Canon & Samyang & Lumix glasses

Zoom H6 audio recorder

First steps in buying your own camera

If you’re ready to take the leap to having your own camera but not ready for a professional set up, there are a lot of options and there’s a lot to take into consideration.

Here are some resources and tips to consider when buying a camera to shoot primarily video. There are a few different types of cameras you might want to look at, with a reasonable budget in mind we’ll stick to camcorders, micro 4/3 and DSLRs.

camcorderlumixdslr

Two of the important basic principles to understand when choosing between a mirrorless or micro 4/3 and a full frame DSLR are sensor size and crop factor. Basically, larger sensors take in more light to generate a digital image, resulting in higher quality. But full frame is not necessarily the best just for this reason. The video below does a great job of laying out the basics of sensor size, but in case you don’t have time, here are the cliffs notes:

  • Full Frame DSLR cameras’ sensors are roughly the same size as a 35 mm film negative.
  • Mirrorless cameras may have a full frame or APS-C (the next size down) sensor.
  • Micro 4/3 cameras get their name from the size of their sensor (the next size down from APS-C).

 

 

Next let’s talk crop factor. Again, B&H has a great video with just enough information about how sensor size and crop factor interact. Here are the cliffs notes for this one:

  • A full frame sensor has a crop factor of 1 (or, no crop factor).
  • Certain APS-C sensors have either a 1.5 or 1.6 crop factor. Multiply the crop factor by the focal length of the lens. Meaning that a 50 mm lens on an APS-C camera would be equivalent to using a 75 mm lens (for 1.5 factor) or an 80 mm lens (for a 1.6 factor) if you were using it on a full frame camera.
  • This adjusted focal length of the lens is called the “35 mm equivalent”.
  • Micro 4/3 sensors have a 2x crop factor. Easy!

 

 

Camcorders do have different sensor sizes, just like mirrorless and DSLR cameras. But because most don’t have interchangeable lenses, 35 mm equivalent is only a consideration if you’re choosing being a mirrorless camera and a DSLR. So, unless it’s a full frame camera, be sure to consider the 35 mm equivalent when buying a lens. 

While most filmmakers prefer being able to manipulate the focal length and  depth of field with interchangeable lenses (allowing for more creative control). Camcorders can be good for someone who needs high quality footage but also an easily portable, easy to run camera (such as journalists covering news events).

Here are a few cameras to start your search with, for a range of budgets. The camera that is best for you depends entirely on how you’re looking to use it. If the prices here are daunting, do research into which features will support the kind of filmmaking you’re going for and search out secondhand models. There’s always a lot of hype around new releases, but thanks to the rapid evolution of technology, if you know what you need and you’re willing to get creative, you can shoot great-quality video on a very tight budget. These starting points should help you determine just what kind of camera you’re looking for.

Full frame DSLR

The Canon 5D mark IV is the latest in Canon’s 5D series. The 5D was preferred by many serious, mostly independent filmmakers until the rise of mirrorless and micro 4/3 cameras caught up and surpassed full frame DSLRs in terms of video quality. It’s the only 5D that shoots 4k video but if you’re doing equal parts online video content and still photos, a previous version of the 5D bought used is a good investment. Get all the specs here and read a pro review here. It goes for $3500 for the body only right now.

canon-5d-17-40L.jpg

Mirrorless and Micro 4/3 

1425924098166487214.jpgGH4_crop_300px.jpg

The Sony A7s is a full frame mirrorless camera with 4k capabilities that has gotten a lot of buzz for its capabilities in low light situations. It currently runs for $2200 for just the body. See all the specs here and read a pro review here.

The Lumix GH4 is the less-expensive but almost just-as-mighty alternative, with a Micro 4/3 sensor and noted impressive performance in low light. It currently runs for $1200 for just the body. But the GH5 is coming out at the end of March 2017, so if you can wait, do! Here are all the specs and a pro review.

Both of these cameras also take great stills.

Camcorders 

back-front@2x

Not technically a camcorder, but it has a Micro 4/3 sensor, is lightweight, small, 4K-capable and less expensive than the GH4. And you can change the lenses! Blackmagic Design is best known for their prosumer Super 35 mm sensor size camera, but for someone looking for mobility and ease of use, this smaller version is a great option. It runs for $1000 for the body. See all the specs here and read a pro review here.

panasonic_hc_wxf991k_4k_camcorder_1211805

For around $900, with no need to buy lenses, this 4K-capable Panasonic camcorder offers a lot of possibilities, including built in wifi and 20x optical zoom. It weighs in at under half a kilo. See all the specs here and read a pro review here.

 

 

Beauty shoot and color grading workshop recap – Day 1 & 2

Tags

, , , , , ,

Thanks to everyone who made it out to the Filmmakers’ Workshop on Feb. 14-15 at the Saigon International Film School. (Special thanks to Ed from Blackmagic design).

The audience ran the gamut: students interested in filmmaking handled lights and used a pro camera for the first time; people looking to transition careers got a taste of the business; while professionals from the field were able to brush up on important new skills in color grading. This is exactly the kind of mixed bag exchange of knowledge and networking we hope to foster with the workshops. We’re really grateful for the support and we hope everyone learned a thing or two!

Take a look at the short video we made here and read some tips that were shared at the workshop:

Day 1

Dong On, lead filmmaker at RICE, introduced the basic setup, rules and equipment of a beauty shoot.

We asked and answered questions such as: when is it appropriate to use beauty shoot techniques? What’s the role of makeup?

(Answers: for TV commercials, feature films, online fashion/beauty content and documentaries. So…everywhere. As for makeup, when shooting with 4k or higher cameras and high-quality lenses plus artificial light, basic and corrective makeup helps counterbalance the extreme detail of facial features.)

RC148_BeautyShoot_Documentation_1.37.1.jpg

Next: which lights and cameras to use?

Go-to choices, depending on  your needs, are Tungsten, HMI Daylight, Florescent, and LED lights.

For cameras: Super35 cameras are appropriate for TV commercial shoots. Full Frame cameras are good for smaller-scale projects but won’t provide the quality you need for a TV commercial. Same goes for Micro 4/3.

screen-shot-2017-03-01-at-2-05-44-pm

Check out this lighting tutorial to get a sense of how the RICE team set things up during the hands-on segment of the workshop.

Pro tip: Gloves! Always! 

screen-shot-2017-03-01-at-2-21-42-pm

Day 2

Dong On and Laura F. Knieling, a Colorist from Digipost, ran through the basics and some important considerations for color grading a beauty shoot. See our primer from before the workshop for more resources on color grading.

screen-shot-2017-03-01-at-2-32-17-pm

See here for some basic tips on how to use Davinci Resolve to create a dramatic mood:

 

To wrap it up, here are a few common mistakes people might make during a beauty shoot.

If you couldn’t make it this time, keep an eye out for our next event, they’re free! And you can always drop us a line on Facebook with questions about our events and filmmaking in general.

IMG_0584.JPG

Basics of color grading – don’t miss our workshop!

(featured photo from Fenchel & Janisch)

Next week we’ll be hosting a workshop on professional filming and color grading for a beauty shoot. We’ll get totally hands-on, re-enacting a beauty shoot and the color grading process, as well as hearing from beauty blogger Yumi Duong and stylist Anna Miu. The event is free and open to all young filmmakers, limited spots available, sign up and be early (it starts at 2 pm). To make sure you’re ready to dive in at the workshop, here’s a quick overview of color grading.

cover.jpg

Color grading is both an art and a craft, at least half technical skill and an unquantifiable amount of creativity. It’s indispensable today for creating a professional, cinematic look. Here are some basics.

Color grading is the post-production process of fixing and then enhancing the appearance of colors, scene-by-scene. Depending on the project, the color grading workflow may be multiphase, involving several passes over the same scenes. Color grading is usually done by a specialized colorist in collaboration with the director, other editors and/or an art director.

The first pass, or primary color correction, is usually to fix anything that went wrong during shooting. This needs to happen before any enhancements can be made. Some examples of what might need to be fixed from colorist Patrick Inhofer, who also wrote a good, brief overview of color grading vs. color correction:

  • Fixing exposure problems
  • Fixing white balance problems
  • Repairing excessive noise from aggressive ISO settings
  • Expanding contrast from LOG- or Flat- recorded images
  • “Developing” the image from RAW recordings
  • Setting the initial black-, white- and gamma points

(In case you’re already on your way with color grading, here’s a little more in-depth discussion about shooting and grading LOG footage from No Film School).

Inhofer notes that it depends on the project but, in general, most shots need at least one of these corrections. Technically this is color correction and the steps after are color grading, but for brevity the whole process is often referred to as color grading.

Most often people might think of the stylized looks that colorists create, obviously an important part of the job that has a significant influence on the overall mood of the final film. We’ll get into the art and theory of that a little further down. But there are less visible aspects of color grading that are also very important, including:

Here’s a nice Q&A from colorist John Carrington at Film Riot in case you have a few questions at this point:

Now on to the artistry of color grading. Everyone has their opinion on and experience with color theory/science, it’s a quickly evolving field driven by innovation. It comes down to a combination of creative imagination, aesthetic instinct and actual science about how humans visually respond to different colors.

For a brief introduction here are three videos that demonstrate how you can create different moods and elicit different reactions through careful use of color. Or as V. Renée from No Film School says “make your audience feel all the feels.” Also from V. Renée, a much-needed discussion on when one should stop color grading and 7 things to watch out for to avoid “bad” color grading.  

For a dramatic look:

A dreamy feeling:

And a scary atmosphere:

Don’t forget to sign up for our hands-on beauty shoot and color grading session here!

New Frontiers in Filmmaking: 360 VR

Tags

, ,

For the last century, so much of filmmaking comes down to the universal restriction of what fits on a screen. The art of it is in large part asking these questions: What will we choose to show, what will we choose to exclude, and what will we choose to imply by how we frame a shot?

Unlike the passing fads of 3-D glasses and 4-D experiences at the movies, with 360 virtual reality we’re in the midst of a bona fide revolution in visual storytelling. What does it mean for mediamakers when our viewers are no longer restricted to the 90-degree slice of a scene that we typically show them? Perhaps for content creators the most exciting potential of an interactive, immersive experience is our favorite buzzword: engagement. Will the added autonomy of being able to explore different narratives in a 360-degree scene, depending on what they choose to look at, entice viewers to really engage with what they’re watching? Everyone seems to be betting on it.

Screen Shot 2017-01-13 at 8.57.13 PM.jpg

This period is analogous to what happened when synced sound became the new normal in the 1930s. On the one hand, a whole new layer of depth was added to the experience. On the other, with the new expectation that we would be able to hear the ambient noise of whatever was happening on screen, filmmakers faced a whole new host of production challenges.

Google’s 5-minute long 360 video Help, for example, took 18 months, 200 terabytes and 15 million rendered frames to create.

With 8k cameras such as the InstaPro 360 coming onto the market at reasonable prices, 360 VR is no longer limited to production houses with $60k camera budgets. VR headsets may not yet be widely used but both Facebook and Youtube support 360 video now–especially useful for content creators hoping to reach social media audiences. Now is the time to experiment.

And here’s another one of our favorites in 360 VR from the NYTimes.

Read more:

VR Storytelling: 5 Explorers Defining the Next Generation of Narrative
Start Caring About VR And 360-Degree Video

Filmmakers’ favorite films of 2016

What were filmmakers watching in 2016? We asked around Saigon to see who liked what and why. You’d think it would be a simple question but none of us could choose just one.

Tiffany Izzy Chang, Executive Producer with our friends at The Lab recommends Moonlight, first of all, because: “It was such a sparse and utterly gorgeous movie that captured so much inner emotion and pain with very little dialogue.”

 

Then La La Land for “its mastery and musical genius, but really cemented in there by the devastating final montage, which made me feel like…so many feelings. Also really impressive for being such a date movie that would be actually really terrible for a date.”

 

And finally Kubo and the Two Strings because holy shit, stop motion is so hard.


Dong On, Head of Content here at RICE was watching Chef’s Table this year, which he came across randomly on Netflix and got hooked on after the pilot.

 

Simultaneously a master class in documentary storytelling and an intense culinary journey brought to you by the director of Jiro Dreams of Sushi, I can also vouch that Chef’s Table is an amazing series. Watch with snacks, you will get hungry. Dong On said: “The filmmakers succeeded in encouraging the chefs to open up their personal aspects of life (one does not stay with his wife, one had cancer, one faced gender discrimination, one used to take his wife and child lightly, one experienced life threatening incident, etc). The extreme downtime of characters is the strong proof of their success.”


Bao Nguyen, a Saigon-based filmmaker whose past work has been seen in the New York Times, HBO, NBC, Vice, ARTE, PBS, among many others (more about him here), recommends, in no particular order:

O.J.: Made in AmericaLa La LandHell or High WaterThe Nice GuysThe Witch10 Cloverfield LaneHunt for the WilderpeopleCity of GoldZootopia and American Honey

 

With the caveat that he hasn’t been able to see Moonlight, Manchester by the Sea, Hooligan Sparrow, I Am Not Your Negro, Silence or Arrival, among many others,  yet. 


I would like to cheat just a little and add a film that came out right on the cusp of the beginning of 2016 because it was that good: The Big Short from director Adam McKay, which took a potentially boring and seemingly difficult to grasp idea and gave it the sensation of a thriller that the collapse of the global economy deserves.

 

And Making a Murderer because it’s a miracle both in the “truth is stranger than fiction” sense and the coincidence that these two filmmakers happened to already be following this story before it actually got interesting.

 

Add your favorites below!

Saigon Outcast – street style “Studio” for Underground filmmakers

Tags

, , ,

If you are a faithful of Underground style, insane with graffiti or something super cool and have a strong passion in making film, here is the place you should stop by.

img_4173

 

SAIGON OUTCAST

You must heard about this place before. It has a combination between Western and Eastern. Located  at 188 Nguyen Van Tuong, Thao Dien Ward, District 2, SO has a quiet and private environment to compose and making art work.

img_4174

 

One unique thing make Saigon Outcast stands out from the crowd, its rooms all made from container. A remarkable element in architecture compelling young people to come here and feel its atmosphere. Here we found bar which serves beer, snacks and other drinks with a low price.

img_4176

The space in Saigon Outcast is full of creation, inspiration and quiet enough for artists, filmmakers and photographers to deeply dive in their own world, their own thinking. As a writers or composers, you often face to “Idea lacking”, instead of pushing yourself too hard to get a stiff idea, why don’t you come here and catch an unpredictable idea suddenly comes?

 

Saigon-Mural.jpg

Vietnam in common and Saigon in particular is molting, so Vietnam film industry does. We are the very first people of a new generation, we define new trends, new arts, new mindset so let’s do something different, something non-traditional. Nothing better than express your personalities via your artworks, your blogs, your films. And we recommend you to come Saigon Outcast to join the rare atmosphere but full of inspiration. Saigon Outcast always cover some unique angles in it and they need to be discovered.

 

 

Đam mê tuổi trẻ trong Young Saigon

Tags

, ,

You can read the article in English here

dong-youngsaigon

Đông (L) và Bảo Bảo, nhân vật chính trong tập 8 của Young Saigon thảo luận trước một cảnh quay. Photo: Hieu Le

Khi RICE bắt đầu thực hiện series Young Saigon cách đây hơn một năm, mục đích là giới thiệu với công chúng nền văn hoá underground ít người biết nhưng sống động của giới trẻ Việt Nam.

“Đó là một trong những nỗ lực của RICE nhằm thay đổi nhận thức của mọi người về Việt Nam, vì rất nhiều người nước ngoài vẫn nghĩ rằng đất nước này vẫn đang bị tàn phá bởi chiến tranh. Nhắc đến Việt Nam họ nghĩ ngay đến hình ảnh những người phụ nữ mặc áo dài đi ngang qua những toà nhà cũ kỹ như trong các bức hình kinh điển của TIME,” Andy Ho, nhà sản xuất điều hành của RICE, nói.

Tuy nhiên, mọi việc thay đổi vài tháng sau đó, khi Ôn Quan Đông, khi đó là sinh viên mới tốt nghiệp ngành truyền thông phát thanh (broadcast media) ở Singapore, tiếp quản series. Vốn khó hoà hợp với văn hoá giới trẻ Việt Nam kể cả trước khi học 3 năm ở nước ngoài, Đông xem đó là cơ hội để hiểu thêm về bản thân và nối kết với các bạn đồng lứa.

“Tôi chưa bao giờ hiểu tại sao tôi không thể hoà hợp với những người xung quanh tôi, mặc dù chúng tôi bằng tuổi và học cùng trường, cho đến khi tôi xem những video đầu tiên của Young Saigon,” Đông nói. Hiện Đông là người đứng đầu bộ phận nội dung của RICE và người chịu trách nhiệm chính về Young Saigon, từ khâu chuẩn bị đến hậu kỳ.

“Tôi nhìn thấy bản thân trong những người trẻ ấy,” Đông nói. “Họ biết họ thích gì và làm điều đó với đam mê, mặc cho những người khác có thể nghĩ gì về họ.”

Ở Việt Nam, người ta kỳ vọng nhiều với giới trẻ, từ hành vi đến học vấn, nhưng gần như không có hướng dẫn nào giúp người trẻ tìm đam mê của mình và sống với đam mê ấy hết mình. “Vì thế những người trẻ Việt Nam vừa lạc lối vừa bị trói buộc,” Đông nói.

“So với bạn bè cùng lứa, tôi xem mình là đứa may mắn khi được cha mẹ cho hoàn toàn tự do khám phá những gì mình thích và có thể làm. Họ không bao giờ ép buộc tôi phải sống theo kỳ vọng xã hội như kiếm được tấm bằng đại học để có công việc ổn định, tốt nhất là nghề y hoặc làm việc cho công ty danh tiếng nào đó.”

“Tôi cũng may mắn khi được đi học ở nước ngoài từ sớm để được học thêm về những gì mình thích và rồi được làm việc kiếm sống bằng chính đam mê làm phim,” Đông nói.

Một khi hiểu được vấn đề, Đông xem bản thân có trách nhiệm khơi gợi cho người trẻ bước ra khỏi các thông lệ và kỳ vọng xã hội. Đông bắt đầu làm phim để chứng tỏ với giới trẻ rằng ngay ở Việt Nam này, những người trong độ tuổi 20 vẫn sống hạnh phúc với đam mê của mình, dù đó là chụp ảnh, nhảy múa hay trượt băng.

Các nhân vật của Đông đến từ các tầng lớp khác nhau của xã hội: một nhà nhiếp ảnh nổi tiếng thế giới, tay trống của một ban nhạc rock, một vận động viên trượt băng bị mất một chân, hay một cầu thủ bóng đá nghệ thuật đã trình diễn và thi đấu khắp thế giới. Điều giống nhau giữa họ không chỉ là đam mê và ám ảnh với nghề nghiệp của mình, mà còn là kỷ luật bản thân và tự thúc đẩy bản thân.

“Một nghệ sĩ thật sự cần kỷ luật và tập luyện liên tục để nâng cao kỹ năng của mình,” Đông nói. “Điều nguy hiểm là hiện nay cả xã hội lẫn bản thân nghệ sĩ có xu hướng xem sáng tạo đồng nghĩa với bốc đồng. Họ lầm tưởng rằng nghệ sĩ có thể làm việc bất kỳ khi nào họ thích.”

Khi được hỏi liệu có kế hoạch gì cho Young Saigon trong tương lai không khi series đang sắp kết thúc mùa đầu tiên, Đông nói mình sẽ tiếp tục làm phim về đam mê của tuổi trẻ. Tuy nhiên, khái niệm ấy sẽ được mở rộng để nói về niềm đam mê của tuổi trẻ giành cho những đối tượng khác ngoài nghề nghiệp của họ như gia đình, người yêu và bạn bè.

Làm thế nào để live stream chuyên nghiệp?

Tags

, ,

You can read the article in English here.

float_stanby_screen

Màn hình standby của chương trình live stream hàng đầu tại FLOAT, một cộng đồng âm nhạc phi lợi nhuận điều hành bởi RICE

Hiện nay, khi các công ty công nghệ đang ngày càng mở rộng khả năng live stream, thì hầu như ai cũng có thể live stream một cách dễ dàng với một smartphone, kết nối Internet và một tài khoản social media.

Là một nhà làm phim trẻ, thì xu hướng mới nhất có ý nghĩ gì với bạn? Có thể là một cơ hội để phô diễn khả năng của mình với nhiều người hơn? Hay có thêm nhiều việc hơn từ các khách hàng doanh nghiệp?

Dù đó là gì, bạn có thể sẽ muốn tổ chức một live stream với chất lượng chuyên nghiệp, thay vì các video với hình ảnh rung lắc, mờ mịt hay âm thanh không rõ tiếng.

Dưới đây là một số hướng dẫn cơ bản giúp bạn tổ chức một live stream chuyên nghiệp, được chia sẻ bởi Đông, một nhà làm phim của RICE. Nhưng lưu ý rằng các hướng dẫn này thích hợp nhất với các sự kiện bán chuyên như các talk show thường kỳ hay live stream hàng tuần tại FLOAT, một cộng đồng âm nhạc phi lợi nhuận được tài trợ bởi RICE.

Bạn cần có:

rice_float_livestreamsetup-02_altered

Sơ đồ set up live stream cho FLOAT

  • Một hoặc nhiều camera có clean feed hoặc clean video output để có được hình ảnh chất lượng cao và liên tục. Nếu bạn có một máy 5D3, thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
  • Rig hỗ trợ, cụ thể là video tripod, để có được hình ảnh trơn mượt
  • Một đầu thu phát video để nhận tín hiệu video và chuyển sang phần mềm phát sóng
  • Một đầu thu phát audio, hay còn gọi là audio interface, để nhận tín hiệu audio và chuyển sang phần mềm phát sóng. Thiết bị này chỉ cần khi đầu thu phát video của bạn không có cổng thu audio.
  • Phần mềm phát sóng, khuyến khích các bạn dùng phần mềm miễn phí OBS, để phát audio và video, cũng như chuyển đổi qua lại các feed camera trong trường hợp bạn dùng nhiều hơn một camera
  • Microphone, tuỳ theo show của bạn là gì, một cuộc phỏng vấn hay một chương trình âm nhạc
  • Laptop
  • Kết nối Internet

Bạn cần làm:

Cài đặt các thiết bị live stream của bạn theo video hướng dẫn sau đây:

Còn đây là hướng dẫn live stream trên Facebook, sử dụng OBS.

Bạn cần nhớ:

rc122_acens_rushesroll_001

Đừng bao giờ quên cố định dây cáp xuống sàn bằng băng dính

  • Luôn chú ý đến nơi quay. Nếu cần, hãy trang trí để làm nó trông chuyên nghiệp và ấn tượng hơn
  • Luôn có một shot master, dù bạn sử dụng bao nhiêu camera đi nữa
  • Luôn chuẩn bị sẵn màn hình standby, phòng trường hợp sự cố xảy ra trong quá trình live stream
  • Đừng bao giờ quên cố định các dây cáp xuống sàn bằng băng dính, để người khác không vấp phải, làm ảnh hưởng đến quá trình live stream